Home / Hành trình tiến hóa / Mỗi chúng ta là một dấu chấm trong một bức tranh tổng thể

Mỗi chúng ta là một dấu chấm trong một bức tranh tổng thể

Hành trình tiến hóa | số 1

Hành trình tiến hóa bắt đầu từ những rung động bên trong nội tâm

Cô bé Khả Huyền 19 tuổi, đang ngồi xe bus trở về nhà sau khi kết thúc lớp học tiếng anh. Cô ấy rung động khi nhìn thấy mọi điều đang diễn ra qua cửa sổ xe. Và đây là những điều cô ấy viết ngay trên chuyến xe bus:

Hình ảnh chụp khi đi qua cầu vượt Ngã Tư Sở, Hà Nội

” Đã 21h hơn rồi anh ạ, mà đường phố Hà Nội sao vẫn tập nập quá.

Họ tấp nập vậy để làm gì? Họ đi đâu vậy anh? Họ đang tìm kiếm điều gì?

Vào khoảnh khắc này tại những nơi khác nhau trên thế giới, họ đã chăn ấm đệm êm, họ đã bắt đầu ngày mới, họ đang làm việc cật lực, họ đang nấu bữa cơm. Và ngay tại thời điểm này, trên mảnh đất quê hương, có những xóm làng họ đã chìm vào giấc ngủ, có những ngóc ngách chuyện trò, có những chiếc xe vẫn tất tả ngược xuôi.

Và anh ơi em đây cũng đang trên chuyến bus về nhà , em biết còn có những em nhỏ vẫn đang khoác balo vội vã trên đường, lại có những em nhỏ khác đang đánh giày, xin ăn ở lề phố.

Có ai đó bảo anh phải giữ gìn sức khỏe, lại có những người khuyên anh phải có thật nhiều tiền. Và cũng không ít người bảo rằng : anh ít tiền cũng được mà phải thật hạnh phúc. Có người họ sẵn sàng chết vì tiền.

Ai đó lại kiêng khem miếng ăn để có sức khỏe, thế nhưng lại có người thà ăn một bữa thật ngon rồi chết!

Có người sẵn sàng vì tiền mà vứt bỏ đi hạnh phúc, nhưng cũng lại có ai đó đang phủi tay một đống tiền để nắm bắt được hạnh phúc.

Có người vì hạnh phúc mà từ bỏ cuộc đời, nhưng cũng có người từ bỏ hạnh phúc để có thể sống.

Em chỉ cảm thấy cuộc đời này thật phong phú, đa dạng và nhiều chiều. Thú vị đúng không anh?

Anh đã đọc “ câu chuyện về người câu cá” chưa?

Có những người sẽ dành cả một cuộc đời để tìm kiếm một thứ họ đang có !

Có người khôn ngoan cả một đời nhưng lại dại dột một giây hoặc đến cuối đời nhận ra rằng mình đã ngu ngốc cả đời, có người ngu ngốc mà hóa lại khôn ngoan!

Anh ơi! không ít những bậc vĩ nhân đau đớn khổ sở trong cảm nhận, trong đời sống trong cuộc đời của họ, nhưng họ lại có tiếng thơm đến đời sau khi họ đã chẳng còn biết gì nữa. Có những người sống trong nhung gấm lụa là và họ là ai chẳng ai còn nhớ. Vậy còn anh, anh mong muốn thế nào?

Anh ơi, anh có biết những người sinh ra đã được gọi là thành công, có những người lớn hơn chút nữa mới thành công, có người ngấp nghe tuổi 20 thành công nhưng cũng có những người đến 60 tuổi họ mới thực sự thành công. Suy cho cùng, thành công theo “ chúng ta” là danh vọng, tiền bạc có phải không anh?

Anh ơi anh cần điều gì? Anh ơi em cần gì? .

Tại thời điểm này có những em bé cất tiếng khóc trào đời và cũng có những số phận đã về với nơi họ đến.

Thời điểm này là thời điểm quan trọng và sẽ chẳng bao giờ quên đi trong tâm trí của một số người, nhưng lại chẳng là gì với những người khác. Mỗi chúng ta là một dấu chấm trong một bức tranh tổng thể, và mỗi khoảnh khắc quan trọng của chúng ta lại là một dấu chấm trong dòng thời gian này.

Và chính vì thế mỗi giây trong dòng chảy thời gian đó đều trở nên quan trọng hết cả.

Anh biết không “ cuộc đời của một con người chưa bao giờ chỉ là của một con người mà còn là những mắt xích với rất nhiều cuộc đời khác!”. Nên em đâu thể sống cho riêng em, và anh cũng vậy.

Em yêu cuộc sống này và trên hành trình đó có khi em đã từng nghĩ sẽ bỏ cuộc nhưng không! Dù thế nào em cũng sẽ theo đuổi những điều em khao khát và chính anh cũng như vậy, phải không anh?”

Note: “ Anh” chỉ là hình ảnh ẩn dụ.”

Ý kiến của bạn

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài viết liên quan

LIÊN HỆ

THEO DÕI ĐỂ CẬP NHẬT TIN MỚI